TOP

Tuyển Việt Nam quyết thắng Malaysia bất chấp biến động từ CAS

Trong bối cảnh bóng đá khu vực đang xôn xao trước những diễn biến pháp lý phức tạp liên quan đến scandal nhập tịch của Malaysia, đội tuyển Việt Nam đã sớm đưa ra một thông điệp đanh thép: Sự tập trung chỉ dành cho chuyên môn và mục tiêu tối thượng là một chiến thắng trực diện trên sân cỏ. Bất kể các phán quyết từ Tòa án Trọng tài Thể thao (CAS) hay Liên đoàn Bóng đá Châu Á (AFC) có thay đổi cục diện về mặt quân số của đối phương như thế nào, thầy trò huấn luyện viên Kim Sang-sik vẫn đang chuẩn bị với tâm thế của một trận chung kết thực thụ. Nội dung cốt lõi trong kế hoạch của chiến lược gia người Hàn Quốc là lấy "tĩnh" chế "động". VFF và ban huấn luyện đã quán triệt tinh thần không để những thông tin nhiễu loạn về việc 7 cầu thủ nhập tịch của Malaysia được tạm dỡ bỏ lệnh cấm làm xao nhãng quá trình chuẩn bị. Với đội tuyển Việt Nam, việc Malaysia có thể tung ra sân những quân bài nhập tịch từng bị FIFA tuýt còi chỉ càng làm tăng thêm động lực để khẳng định vị thế. Một chiến thắng trước một đối thủ đang khát khao gỡ gạc danh dự sau bê bối sẽ là lời khẳng định mạnh mẽ nhất cho sức mạnh nội lực và tinh thần thượng võ của bóng đá Việt Nam. Kể từ khi tiếp quản chiếc ghế nóng, HLV Kim Sang-sik đã xây dựng được một nền tảng niềm tin vững chắc thông qua chuỗi thành tích ấn tượng. Từ chức vô địch AFF Cup 2024 đến những thành công vang dội cùng lứa U23, ông Kim đã rèn luyện cho các học trò một "trái tim nóng và cái đầu lạnh". Triết lý bóng đá của ông không chỉ nằm ở sơ đồ chiến thuật mà còn ở tâm thế "dám đá, dám thắng". Trước thềm cuộc đối đầu vào tháng 3 tới, vị thế của đội tuyển Việt Nam đang được củng cố đáng kể khi lực lượng được ví như "hổ thêm cánh". Sự trở lại của sát thủ Xuân Son sau thời gian dài hồi phục, kết hợp cùng các nhân tố nhập tịch mới là tiền vệ Hoàng Hên và trung vệ Phi Long, đang tạo ra một bộ khung vô cùng dày dạn. Bên cạnh đó, áp lực cạnh tranh từ lứa đàn em U23 – những người vừa giành huy chương đồng châu Á đang tạo ra một luồng sinh khí mới, buộc các trụ cột ở đội tuyển quốc gia phải nỗ lực gấp bội. Sự chuyển giao và kế thừa này giúp ông Kim Sang-sik có thêm nhiều phương án nhân sự để đối phó với một Malaysia vốn đang rơi vào thế đường cùng. Đối với "Harimau Malaya", trận đấu này không chỉ là tấm vé dự Asian Cup 2027 mà còn là cơ hội để họ lấy lại thể diện đã bị tổn hại nghiêm trọng sau scandal gian dối thông tin nguồn gốc cầu thủ. Tuy nhiên, lịch sử và các tiền lệ từ FIFA, AFC luôn cho thấy những hành vi vi phạm quy định về tư cách cầu thủ thường phải nhận những cái kết đắng ngắt, tương tự như trường hợp của Timor Leste hay Guinea Xích Đạo. Dù Malaysia có lợi thế về mặt địa chính trị hay những nỗ lực "lội ngược dòng" về mặt pháp lý tại CAS, đội tuyển Việt Nam vẫn kiên định với con đường đã chọn. Mỗi tuyển thủ đều hiểu rằng, chiến thắng trên sân cỏ là thước đo duy nhất và chính xác nhất cho đẳng cấp. Sự chuẩn bị âm thầm nhưng kỹ lưỡng suốt một năm qua, từ công tác hồi phục cầu thủ đến việc tăng cường chất lượng đội hình, chính là nền móng để người hâm mộ tin vào một kết quả có lợi. Khi tiếng còi khai cuộc vang lên, mọi tranh cãi pháp lý sẽ phải nhường chỗ cho bản lĩnh và ý chí chiến đấu của các chiến binh Sao Vàng. Đội tuyển Việt Nam đã sẵn sàng dốc toàn lực để biến trận đấu tại tháng 3 trở thành một cột mốc khẳng định quyền uy tại khu vực Đông Nam Á. Để hiểu hơn về lịch sử giải Asian Cup, quý độc giả có thể tham khảo thêm qua bài viết: "Lịch sử AFC Asian Cup: Hành trình kiến tạo vị thế bóng đá châu lục".

Trần Trung Kiên đi lễ chùa cầu an sau giải U23 châu Á

Dù cùng U23 Việt Nam giành tấm huy chương đồng quý giá tại VCK U23 Châu Á 2026, thủ môn Trần Trung Kiên đang trải qua những ngày tháng đầy suy tư. Những động thái gần đây trên mạng xã hội của người gác đền thuộc biên chế HAGL cho thấy anh đang nỗ lực tìm lại sự cân bằng sau cú sốc tâm lý tại vòng bán kết. Sau khi hành trình tại giải đấu châu lục khép lại, thay vì tận hưởng niềm vui chiến thắng cùng đồng đội, Trần Trung Kiên lại chọn cho mình một khoảng lặng. Trên các nền tảng mạng xã hội như Facebook và Instagram, thủ thành sinh năm 2003 liên tục chia sẻ những khoảnh khắc đời thường. Đặc biệt, dòng trạng thái: "Trở lại cuộc sống nhẹ nhàng, chẳng màng đến huy hoàng" thu hút sự chú ý lớn từ dư luận. Câu nói này như một lời tự nhủ của Trung Kiên, cho thấy bản thân muốn tạm rời xa ánh hào quang và áp lực của sân cỏ để chữa lành những tổn thương tinh thần. Hình ảnh anh đi lễ chùa cầu an mới đây cho thấy quyết tâm tìm về sự tĩnh lặng sau một giải đấu đầy sóng gió. Nguồn cơn của sự u sầu này được cho là xuất phát từ thất bại 0-3 trước U23 Trung Quốc tại vòng bán kết. Trong một ngày mà hệ thống phòng ngự của U23 Việt Nam gặp khó khăn, Trung Kiên đã phải vào lưới nhặt bóng tới 3 lần. Những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt thủ thành cao 1m91 sau tiếng còi mãn cuộc đã minh chứng cho sự thất vọng tột cùng mà anh dành cho bản thân. Chính vì trạng thái tâm lý chưa ổn định, HLV Kim Sang-sik đã đưa ra một quyết định thay đổi nhân sự quan trọng trong trận tranh hạng Ba. Ông quyết định để Trung Kiên nghỉ ngơi và trao cơ hội bắt chính cho Cao Văn Bình. Sự thay đổi này đã phát huy tác dụng khi Văn Bình thi đấu xuất sắc, góp công lớn giúp U23 Việt Nam đánh bại U23 Hàn Quốc để giành huy chương đồng. Dù bị chỉ trích sau trận bán kết, nhưng nếu nhìn tổng thể cả hành trình, Trần Trung Kiên vẫn là một trong những ngôi sao sáng nhất của U23 Việt Nam tại giải năm nay. Các thống kê chuyên môn đã minh chứng cho năng lực của anh. Trước đó, Trung Kiên đã khẳng định giá trị trong màu áo các cấp độ đội tuyển tại giải U23 Đông Nam Á và SEA Games 33. Anh luôn được xem là "lá chắn thép", một chốt chặn đáng tin cậy giúp bóng đá Việt Nam gặt hái được những thành công nhất định trong thời gian qua. Đứng trước những vấp ngã đầu đời, Trần Trung Kiên đã có những phát biểu đầy bản lĩnh: "Bóng đá không chỉ là một giải đấu, mà là cả cuộc đời của tôi. Những vấp ngã hôm nay sẽ tiếp thêm sức mạnh cho chặng đường phía trước". Với chiều cao vượt trội, phản xạ tốt và kinh nghiệm trận mạc ngày càng dày dạn, Trần Trung Kiên vẫn được kỳ vọng sẽ sớm lấy lại phong độ trong màu áo HAGL. Nếu độc giả quan tâm lịch sử giải VCK U23 châu Á, có thể tham khảo bài viết Lịch sử U23 Asian Cup: Sân chơi ươm mầm tài năng và giấc mơ Olympic.

3 bản hợp đồng khẩn cấp chờ Arsenal kích hoạt

Sau một tháng khá im ắng với chỉ toàn những cuộc chia ly, Arsenal được cho là đang chuẩn bị kích nổ 3 bản hợp đồng "cấp cứu" để phục vụ cho tham vọng xưng vương. Hồi cuối năm ngoái, HLV Mikel Arteta từng tuyên bố Arsenal sẽ "tích cực tìm kiếm" tân binh. Tuy nhiên, tính đến nay, họ mới chỉ đẩy đi Oleksandr Zinchenko (sang Ajax) và Ethan Nwaneri (sang Marseille). Trong bối cảnh phải chinh chiến ở 4 đấu trường và mục tiêu Julian Alvarez (Atletico Madrid) vẫn chưa có tín hiệu khả quan, Arsenal buộc phải chuyển hướng sang những mục tiêu thực tế hơn. 1. Victor Valdepenas (Real Madrid): Ưu tiên hàng đầu là gia cố hàng thủ, nơi tiền vệ Christian Norgaard đang phải "đóng thế" ở vị trí trung vệ. Arsenal đang nhắm đến Victor Valdepenas, tài năng trẻ 19 tuổi của Real Madrid. Cầu thủ này thuận chân trái, đá được cả trung vệ lẫn hậu vệ biên và vừa có màn ra mắt đội một Real mùa này. Theo BBC, Arsenal đã thảo luận nội bộ về thương vụ này, và mức phí giải phóng hợp đồng là 43 triệu bảng. 2. Yannick Carrasco (Al Shabab): Kinh nghiệm là yếu tố tiếp theo được tính đến. Yannick Carrasco, 32 tuổi, đang muốn rời Saudi Arabia theo dạng cho mượn. Giám đốc Arsenal Andrea Berta, người từng làm việc tại Atletico, được cho là đã đích thân đề xuất cái tên này. Đây là phương án ngắn hạn chất lượng cho hành lang cánh. 3. Ruben Neves (Al Hilal): Cuối cùng, để tăng chất thép và kinh nghiệm Ngoại hạng Anh cho tuyến giữa, Ruben Neves là cái tên được nhắc tới. Theo chuyên gia Fabrizio Romano, Arteta "luôn thích" cựu đội trưởng Wolves. Neves đang có phong độ cao với 8 bàn sau 22 trận tại Al Hilal và sẽ là sự bổ sung lý tưởng cho cuộc đua vô địch. Liệu Arsenal có kịp hoàn tất cú "hat-trick" chuyển nhượng này trước giờ G? Câu trả lời sẽ có trong ít ngày tới. Quý độc giả có thể tìm hiểu thêm các góc nhìn về chuyển nhượng qua bài viết Giải mã chiêu chuyển nhượng mới của Ngoại hạng Anh: Mượn trước, trả sau để lách luật công bằng tài chính

Lời xin lỗi của Gerrard sau cú trượt chân ám ảnh tại Anfield

Ngày hôm ấy, định mệnh đã chọn cách tàn nhẫn nhất để thử thách một huyền thoại, biến người hùng vĩ đại nhất trở thành nạn nhân của chính khát vọng đời mình. Một cú trượt chân, một khoảnh khắc, và giấc mơ 24 năm tan thành mây khói. Nấc thang cuối cùng đưa Gerrard đến bi kịch Để hiểu được nỗi đau của ngày 27/4, người ta phải quay ngược lại thời điểm hai tuần trước đó. Khi tiếng còi mãn cuộc trận thắng 3-2 trước Manchester City vang lên, Steven Gerrard đã bật khóc. Anh tập hợp các đồng đội lại giữa vòng tròn trung tâm, gạt nước mắt và hét lên một câu khẩu hiệu đã trở thành bất tử nhưng cũng đầy ám ảnh: "Đừng để tuột mất cơ hội này! Chúng ta làm lại lần nữa!". Lúc ấy, Liverpool đang cưỡi trên ngọn sóng của 11 trận thắng liên tiếp. Anfield mùa giải 2013/2014 không chỉ là một sân vận động, nó là một lò lửa của niềm tin. Brendan Rodgers đã xây dựng một cỗ máy tấn công hủy diệt với Luis Suarez, Daniel Sturridge và Raheem Sterling. Nhưng linh hồn của cỗ máy ấy, trái tim của thành phố cảng, vẫn là Steven Gerrard. Trước trận gặp Chelsea, không khí tại Liverpool trào dâng sự kỳ vọng. Hàng ngàn CĐV đã xếp hàng dọc con đường Anfield Road để đón xe buýt của đội. Pháo sáng đỏ rực trời, tiếng hát You'll Never Walk Alone vang lên như một bản thánh ca. Họ tin rằng chiếc cúp Ngoại Hạng Anh, thứ danh hiệu duy nhất còn thiếu trong bộ sưu tập đồ sộ của Gerrard, đang nằm trong túi họ. Chỉ cần một trận hòa trước Chelsea, Liverpool sẽ chạm một tay vào thiên đường. Nhưng Jose Mourinho, kẻ phản diện vĩ đại của bóng đá Anh, đã đến Anfield không phải để dự tiệc đăng quang. Ông đến để phá bĩnh. Và bi kịch thay, kịch bản của ngày hôm ấy lại không gọi tên Suarez hay Sterling, mà gọi tên người đội trưởng mẫu mực nhất. Xe buýt hai tầng và cái bẫy của sự nôn nóng Trận đấu bắt đầu dưới cái nắng chói chang hiếm hoi của nước Anh. Mourinho, với toan tính thực dụng, đã chỉ đạo các học trò, bao gồm những cái tên lạ lẫm như Tomas Kalas hay lão tướng Mark Schwarzer, chơi thứ bóng đá "chết chóc". Họ câu giờ ngay từ phút thứ nhất. Họ phá bóng lên khán đài. Họ dựng một chiếc xe buýt hai tầng màu xanh trước khung thành. Liverpool, với sự ngây thơ và nôn nóng của một kẻ khát danh hiệu quá lâu, đã lao vào cái bẫy đó. Họ cầm bóng, họ tấn công, nhưng họ đâm đầu vào "bức tường bê tông" mà Mourinho dựng lên. Sự ức chế len lỏi trong từng đường chuyền. Anfield chuyển từ ồn ào sang lo âu, rồi im lặng đến nghẹt thở. Gerrard chơi ở vị trí thấp nhất hàng tiền vệ, đóng vai trò kiến thiết lùi sâu. Anh cầm trịch trận đấu, phân phối bóng và cố gắng giữ cái đầu lạnh cho các đàn em. Nhưng trớ trêu thay, chính sự khao khát cháy bỏng trong anh lại là mồi lửa cho tai họa. Gerrard muốn thắng quá nhanh, anh đẩy đội hình lên quá cao, và định mệnh đã chờ sẵn ở phút bù giờ cuối cùng của hiệp một. Cú trượt chân ám ảnh Mọi thứ diễn ra như một thước phim quay chậm mà mỗi khi nhớ lại, các Liverpudlian vẫn thấy tim mình thắt lại. Mamadou Sakho chuyền một đường bóng ngang đơn giản cho Gerrard ở khu vực giữa sân. Không có áp lực quá lớn. Một tình huống kiểm soát bóng bình thường như hàng ngàn lần Gerrard đã làm trong sự nghiệp lẫy lừng của mình. Nhưng lần này thì khác. Gerrard đỡ bóng trượt. Quả bóng nảy ra xa hơn tầm kiểm soát một chút. Anh cố gắng sửa sai. Anh rướn người quay lại. Và rồi... anh trượt ngã. Giữa mặt cỏ Anfield trơn trượt, người đội trưởng ngã xuống. Demba Ba chớp lấy sai lầm nghiệt ngã của định mệnh, lao đi với sự quyết đoán của một kẻ trừng phạt thực thụ. Anh lướt qua Steven Gerrard đang chơi vơi giữa nỗi đau thể xác và sự vụn vỡ của lý trí, mang theo cả sự lạnh lùng của một nhát dao kết liễu giấc mơ đang ở rất gần của The Kop. Không ai có thể đuổi kịp anh ta nữa. Gerrard lồm cồm bò dậy, đuổi theo trong tuyệt vọng. Martin Skrtel cố gắng chạy về nhưng đã quá muộn. Demba Ba đối mặt với Simon Mignolet. Anh lạnh lùng dứt điểm đánh bại thủ môn người Bỉ. 0-1 cho Chelsea. Cả sân Anfield chết lặng. Sự im lặng ấy đáng sợ hơn bất kỳ tiếng la ó nào. Nó là sự im lặng của sự bàng hoàng, của việc không thể tin vào mắt mình. Tại sao lại là Gerrard? Tại sao lại là anh ấy? Nếu đó là Sakho, là Skrtel hay bất kỳ ai khác, nỗi đau có lẽ đã nhẹ hơn. Nhưng định mệnh đã chọn Gerrard, để thực hiện cú trượt chân theo nghĩa đen đau đớn nhất lịch sử. Gerrard gục đầu. Anh biết, đó không chỉ là một bàn thua. Đó là sự sụp đổ của một giấc mơ. Sự giãy giụa trong tuyệt vọng và tiếng còi mãn cuộc Hiệp hai diễn ra trong sự hoảng loạn của Liverpool. Và đau đớn thay, người hoảng loạn nhất lại chính là Steven Gerrard. Anh cố gắng chuộc lỗi. Anh sút xa từ mọi cự ly. Anh lao lên phía trước như một con thiêu thân. Có những cú sút bay thẳng lên khán đài The Kop, mang theo cả sự tuyệt vọng của số 8. Gerrard không còn chơi bóng bằng cái đầu nữa, anh chơi bằng nỗi sợ hãi và sự dằn vặt. Hình ảnh Iago Aspas thực hiện quả phạt góc thiếu chính xác ở những phút cuối cùng là dấu chấm hết cho mọi nỗ lực. Torres chuyền cho Willian, và lưới Liverpool rung lên lần thứ hai. 0-2. Jose Mourinho chạy dọc đường biên, đấm tay vào không khí, vỗ vào logo Chelsea trên ngực áo. Một hình ảnh đối lập hoàn toàn với Gerrard đang đứng chôn chân giữa sân, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định. Khi trọng tài Martin Atkinson thổi còi kết thúc trận đấu, Gerrard không khóc như trận gặp Man City. Nỗi đau này quá lớn để khóc. Anh cúi gầm mặt, bước nhanh vào đường hầm, tránh né mọi ánh nhìn, tránh né cả sự an ủi của đồng đội. Anh biết rằng, khoảnh khắc ấy sẽ ám ảnh anh đến suốt cuộc đời. Vết sẹo không bao giờ lành Sau trận thua Chelsea, Liverpool hòa 3-3 trước Crystal Palace trong thế dẫn trước 3-0, và dâng chức vô địch cho Manchester City. Nhưng tất cả đều hiểu rằng, chiếc cúp đã rơi mất ngay từ cú trượt chân của Gerrard. Nỗi đau của Gerrard không nằm ở việc mất danh hiệu, mà nằm ở cảm giác tội lỗi. Anh đã dành cả thanh xuân để kéo con tàu Liverpool rệu rã tiến về phía trước. Anh đã từ chối Chelsea, từ chối Real Madrid để ở lại Anfield. Anh đã cứu Liverpool ở Istanbul 2005, ở Cardiff 2006. Anh xứng đáng có một cái kết viên mãn. Nhưng bóng đá không phải là truyện cổ tích. Trong cuốn tự truyện của mình, Gerrard thừa nhận anh đã trải qua những tháng ngày tồi tệ nhất cuộc đời sau buổi chiều hôm ấy. Anh không dám xem tivi, không dám đọc báo, thậm chí cảm thấy mình không xứng đáng với tình yêu của người hâm mộ. "Có những ngày tôi lái xe đến sân tập, nước mắt cứ trào ra. Tôi tự hỏi tại sao lại là mình? Tại sao lại là lúc đó?" Gerrard chia sẻ. Nhưng điều kỳ lạ là, Anfield chưa bao giờ trách anh. Trong trận đấu cuối cùng của Gerrard tại Anfield một năm sau đó, khán đài The Kop vẫn hát vang tên anh. Họ hiểu rằng, một cú trượt chân không thể xóa nhòa đi sự vĩ đại của 17 năm cống hiến. Nó chỉ làm cho hình tượng của anh trở nên "người" hơn, bi tráng hơn. Huyền thoại mang màu sắc bi kịch Cú trượt chân năm 2014 mãi mãi là một vết sẹo, một nốt trầm buồn trong bản hùng ca của Steven Gerrard. Nó nhắc nhở chúng ta về sự nghiệt ngã tận cùng của thể thao đỉnh cao rằng ranh giới giữa người hùng và tội đồ đôi khi chỉ mong manh như một ngọn cỏ trơn trượt. Nếu Gerrard vô địch năm đó, anh sẽ là một vị thánh hoàn hảo. Nhưng với cú trượt chân ấy, anh trở thành một nhân vật của bi kịch Hy Lạp, một người anh hùng gánh vác cả thế giới trên vai nhưng cuối cùng lại gục ngã bởi chính định mệnh của mình. Và có lẽ, chính sự dang dở ấy lại khiến người ta yêu anh nhiều hơn. Bởi vì sự hoàn hảo thì đáng ngưỡng mộ, nhưng sự bi thương mới là thứ chạm đến đáy tim người hâm mộ. Steven Gerrard rời Liverpool mà không có chức vô địch Ngoại Hạng Anh, nhưng anh để lại một di sản về lòng trung thành và sự hy sinh mà không chiếc cúp nào có thể đong đếm được. Nếu quý độc giả muốn tiếp tục sống lại những ký ức sân cỏ và lắng nghe các câu chuyện phía sau những trận cầu đã đi vào lịch sử, mời theo dõi thêm các bài viết khác trong cùng chuyên mục. Khoảnh khắc thiên thần của Gotze và nỗi đau câm lặng của Messi Thảm bại 2-8 và bài học về sự sụp đổ từ bên trong của Barca

Hàng loạt CLB tranh giành Omar Marmoush của Man City

Tương lai của Omar Marmoush tại Manchester City đang trở thành chủ đề nóng trong những ngày cuối của kỳ chuyển nhượng mùa Đông. Cập bến sân Etihad vào tháng 1 năm ngoái với mức giá 59 triệu bảng từ Eintracht Frankfurt, tiền đạo người Ai Cập bất ngờ đứng trước nhiều tin đồn ra đi sau sự xuất hiện của các tân binh đắt giá. Man City vừa chi hơn 80 triệu bảng để chiêu mộ Antoine Semenyo và Marc Guehi nhằm tăng tốc trong cuộc đua vô địch Ngoại hạng Anh với Arsenal. Việc Semenyo hòa nhập nhanh chóng với 3 bàn thắng sau 4 trận đã đặt ra dấu hỏi lớn về vị trí của Marmoush, đồng thời tạo áp lực buộc câu lạc bộ phải cân nhắc tình hình tài chính. Theo nguồn tin từ Sabah, câu lạc bộ Fenerbahce đang đàm phán tích cực và sẵn sàng đưa ra mức giá 30 triệu euro cho chân sút 26 tuổi. Cuộc đua giành chữ ký của Marmoush trở nên khốc liệt với sự góp mặt của Bayern Munich, Aston Villa và Tottenham. Đáng chú ý, nhà báo Suleyman Rodop tiết lộ Galatasaray cũng đã tham gia, thậm chí người đại diện của Marmoush còn bắn tín hiệu về khả năng gia nhập đội bóng này. Tuy nhiên, nguyện vọng của cầu thủ là tiếp tục thi đấu tại Anh hoặc chỉ ra đi theo dạng cho mượn. Mùa giải này, Marmoush gặp nhiều khó khăn do chấn thương và phải tham dự AFCON, mới chỉ có 3 lần đá chính tại Ngoại hạng Anh. Dẫu vậy, anh đã kịp ghi bàn trở lại trong chiến thắng 2-0 trước Wolves cuối tuần qua. Sau trận đấu, HLV Pep Guardiola đã trực tiếp ca ngợi anh là "cầu thủ đặc biệt". Dù vậy, trong bối cảnh Erling Haaland đang gặp vấn đề về phong độ ghi bàn và đội bóng phải căng sức trên bốn đấu trường, một Marmoush hoàn toàn sung sức vẫn được xem là quân bài chiến lược quan trọng của Man City trong giai đoạn nước rút. Nếu độc giả quan tâm lịch sử Man City, có thể tham khảo bài viết Lịch sử Câu lạc bộ Manchester City: Triều đại Abu Dhabi với vị tướng lĩnh Pep Guardiola.